Hai con người từ hai miền tổ quốc, không một mối liên hệ bỗng chốc hóa thân quen rồi gần gũi vì cái tình yêu chung với mảnh đất cao nguyên bé nhỏ nhưng xinh đẹp lạ kỳ. Cùng yêu Đà Lạt, rồi cùng yêu nhau. Đà Lạt như sợ dây gắn kết mối quan hệ của hai người. Nhưng đầu dây bên anh đã không còn bàn tay nắm, chỉ còn phần cô vương vấn, cố chấp mãi không buông.
Cũng đã bốn năm trôi qua kể từ ngày nhân duyên của anh và cô đứt đoạn, cũng là ngần ấy năm cô vẫn giữ thói quen vào ngày kỷ niệm của hai người một mình leo lên chuyến xe hướng về Đà Lạt lật từng trang kỷ niệm, gặm nhấm nỗi nhớ anh, bóp chặt nỗi đau chưa bao giờ ngơi ngớt. Đà Lạt là người bạn tâm giao chứng kiến đoạn đường tình ngắn ngủi của cô và anh, ru hai tâm hồn đồng điệu bằng bản tình ca ngọt ngào, hạnh phúc nhưng dang dở. Giờ đây Đà Lạt vẫn hát, hát khúc vỗ về an ủi người ở lại, hát lời tiễn biệt người ra đi.
Tay nắm tay qua từng mùa hồng Đà Lạt - Ảnh : Tịnh Nguyễn
Tay nắm tay qua từng mùa hồng Đà Lạt - Ảnh : Tịnh Nguyễn
Hai con người từ hai miền tổ quốc, không một mối liên hệ bỗng chốc hóa thân quen rồi gần gũi vì cái tình yêu chung với mảnh đất cao nguyên bé nhỏ nhưng xinh đẹp lạ kỳ. Cùng yêu Đà Lạt, rồi cùng yêu nhau. Đà Lạt như sợ dây gắn kết mối quan hệ của hai người. Nhưng đầu dây bên anh đã không còn bàn tay nắm, chỉ còn phần cô vương vấn, cố chấp mãi không buông. Cũng đã bốn năm trôi qua kể từ ngày nhân duyên của anh và cô đứt đoạn, cũng là ngần ấy năm cô vẫn giữ thói quen vào ngày kỷ niệm của hai người một mình leo lên chuyến xe hướng về Đà Lạt lật từng trang kỷ niệm, gặm nhấm nỗi nhớ anh, bóp chặt nỗi đau chưa bao giờ ngơi ngớt. Đà Lạt là người bạn tâm giao chứng kiến đoạn đường tình ngắn ngủi của cô và anh, ru hai tâm hồn đồng điệu bằng bản tình ca ngọt ngào, hạnh phúc nhưng dang dở. Giờ đây Đà Lạt vẫn hát, hát khúc vỗ về an ủi người ở lại, hát lời tiễn biệt người ra đi.

Ngày anh đi, lòng cô cũng như đã chết. Cô không biết bao năm qua là mình đang sống hay chỉ đơn thuần là tồn tại. Quẩn quanh với công việc, thi thoảng theo đoàn thiện nguyện về các vùng quê nghèo dạy chữ cho con em, đó là điều đẹp đẽ nhất mà cô học được từ anh và muốn vì anh mà tiếp tục duy trì. Cũng có vài người đến gõ cửa trái tim cô, ngỏ ý muốn chữa lành vết thương lòng âm ỉ trong cô, nhưng cô lần nào cũng chọn cách quay lưng từ chối. Rồi cũng sẽ có ngày cô lại có thể mở của lòng mình để đón nhận thêm một tình yêu mới, nhưng... không phải hôm nay.

Có lẽ anh không biết đâu, ngày tháng dài đằng đẵng, nỗi nhớ anh cứ thế nhiều lên. Duy chỉ có những ngày lang thang Đà Lạt nỗi nhớ ấy mới là kiểu hiện hữu khác. Một nỗi nhớ dịu êm và nhẹ nhàng như mây trôi. Mấy lần rảo bước Hồ Xuân Hương cô đã nghĩ thật nhiều về một kiếp người, rằng anh nói dù ở một thế giới khác, một con đường, một lựa chọn khác thì anh vẫn nhớ những con dốc quanh co khúc khuỷa, vẫn nhớ như in những cung đường, ngọn đồi, nơi anh và cô cùng ngắm bình minh lên trong muôn màu sắc lung linh tuyệt hảo. Vài điều mà chỉ riêng Đà Lạt mới có, chỉ riêng nơi đầy ắp kỷ niệm giữa anh và cô mới thấy.
Những ngày Đà Lạt hát khúc tình dang dở
Khoảnh khắc bình yên nhất trong cô chính là khoảng thời gian tìm về với Đà Lạt. Cô thủ thỉ với Đà Lạt rẳng cô nhớ anh, cô cô đơn và yếu đuối quá khi vắng anh để rồi Đà Lạt lại ôm cô vào lòng, hàng thông trên đồi khẽ rít lên như thay lời anh nói với cô rằng cô phải thật hạnh phúc, thật an yên như Đà Lạt và như tình yêu của anh và cô thuở ban đầu, hạnh phúc thay cả phần của anh.